15 thg 8, 2013

Phát cơm từ thiện đợt giữa tháng 8/2013

(http://gplus.to/TamTuyDuyen)

Sáng nay 15/8/2013, từ chùa Pháp Bửu (Q1, TPHCM), các bạn thiện nguyện đã chuyển đến các bệnh nhân nghèo và thân nhân tại Bệnh viện Chấn thương Chỉnh Hình TPHCM 300 phần cơm chay. Đây là đợt đầu tiên trong tháng 8 theo chương trình phát cơm 2 kỳ mỗi tháng của đoàn với sự hỗ trợ của chư ni chùa Pháp Bửu.

Chứng kiến việc phát cơm của các thành viên đoàn, một vị bệnh nhân giấu tên đã phát tâm gửi 100.000đ để đóng góp vào quỹ của chương trình này.

Xin cảm niệm công đức chư ni chùa Pháp Bửu, các mạnh thường quân, VĐV-nghệ sĩ dancesport Chí Anh, vị bệnh nhân giấu tên nói trên cùng các bạn thiện nguyện đã hỗ trợ cho chương trình.

Xem thêm Album ảnh tại G+ Tâm Tùy Duyên






















12 thg 8, 2013

Đại lễ Vu Lan tại Hương Hải thiền viên; Phát quà cho trẻ mồ côi tại chùa Từ Ân (Tân Thành, BR-VT) ngày 11/8/2013


Nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, các Phật tử đã tham dư đại lễ Vu Lan tại Hương Hải thiền viên và thực hiện nghi thức phóng sanh, cúng dường trai tăng cho 150 vị tăng ni. Dịp này, thầy trụ trì Thích Trí Định đã hoan hỷ tổ chức lễ quy y cho các Phật tử của đạo tràng.











Clip Lễ phóng sanh

Buổi chiều, các Phật tử đã đến đảnh lễ, cúng dường Tam bảo tại tịnh thất Huệ Tâm và chùa Từ Ân. Tại chùa Từ Ân, đoàn đã thăm hỏi và phát quà cho 100 trẻ mồ côi tại đây







Một ngày an lạc!


Xem thêm album ảnh tại --> G+ Đạo tràng Tùy Duyên


Hoạt động sắp tới:

- CN 18/08/2013: Niệm Phật, cầu giải oan gia tại chùa An Tân (Gò Công Tây, Tiền Giang). Khởi hành lúc 05:30 sáng

- CN 25/08/2013: Niệm Phật, đốt sớ giải oan gia, mừng thọ các liên hữu đạo tràng Tùy Duyên tại chùa Phước Lâm (Châu Thành, Tiền Giang). Khởi hành lúc 06:00 sáng

- 29-31/08/2013: Niệm Phật, phóng sanh, cúng dường tôn tượng Tam Thánh tại Tịnh thất A-di-đà, phát học bổng, phát quà cho học sinh đầu năm học, tặng quà các cụ già neo đơn tại Long Xuyên, An Phú, Châu Đốc… (An Giang). Khởi hành lúc 21:00 tối thứ năm 29/8/2013

- CN 01/09/2013: Niệm Phật, cúng dường trai tăng tại chùa Pháp Bửu (245/1 Võ Văn Kiệt, P. Cô Giang, Q1, TPHCM). Bắt đầu lúc 07:00 sáng

- 06-08/09/2013: Niệm Phật, phát 500 phần quà từ thiện tại Đà Lạt (Lâm Đồng). Khởi hành lúc 21:00 tối thứ sáu 06/09/2013

- CN 15/09/2013: Niệm Phật, phóng sanh, phát học bổng, phát quà từ thiện tại chùa Phước Sanh (Cái Tàu Hạ, Đồng Tháp). Khởi hành lúc 05:00 sáng

Để công tác chuẩn bị được chu đáo, mong quý Phật tử hoan hỷ đăng ký cho cô Diệu Hảo (0908 352 670) từ 7 đến 10 ngày trước mỗi chuyến đi.

7 thg 8, 2013

Người niệm Phật cần biết

Thích Ngộ Khai soạn thuật
Việt dịch: Thích Nguyên Chơn
Diễn đọc: Quảng Âm




[audio:url=https://dl.dropboxusercontent.com/u/6688338/sach%20noi/NguoiNiemPhatCanBiet.mp3|titles=Người Niệm Phật Cần Biết]

Có một đạo tràng như thế

Bài viết gửi Hội Từ Bi Quán Âm - tháng 6/2013

CÓ MỘT ĐẠO TRÀNG NHƯ THẾ
Quảng Âm

Sáng nay anh Trần Văn Dũng (pháp danh Thiện Minh) thức sớm chuẩn bị mọi thứ. Vừa lúc cô Lan đến, anh Dũng mang chân gỗ vào cẩn thận, lần đến bàn thờ đảnh lễ Tam bảo rồi ra cửa. Câu đầu tiên anh hỏi cô Lan là mọi người có đi đông đủ không, vì anh lo một số bạn bận bán vé số không nhận được lời nhắn của anh. Anh thở phào hoan hỷ khi nghe mọi người đồng thanh đáp đi đông đủ cả. Có người còn nói: “Những ngày quan trọng như thế này làm sao có ai vắng mặt được chứ!”. Anh bước lên xe, cảm thấy đầy đủ thật, vì xe chật quá! Anh hỏi mọi người hôm nay đã thuộc kinh Nghi thức tụng niệm hằng ngày chưa và có chuẩn bị các câu hỏi cần thiết để trao đổi với bạn đạo không. Ngoài ra, anh còn căn dặn mọi người phải cố gắng chú ý oai nghi, giữ gìn thân-khẩu-ý cho được chánh niệm. Anh còn nhắc anh Sơn Thái Long (pháp danh Nguyên Thọ) là Phó trưởng đoàn rằng, ngày mai đi thăm cụ già đang điều trị ở bệnh viện vì tai biến mạch máu não. Anh Nguyên Thọ cũng thông báo cho mọi người rằng tối hôm nay đạo tràng sẽ đi tụng đám cho một người đã mất ở quận 8. Mặc dù sẽ phải cực nhọc hơn với trách nhiệm là trưởng đoàn, nhưng anh Thiện Minh vẫn thầm ước sao cho đạo tràng Tùy Duyên 3 của mình ngày càng có nhiều người tham gia hơn và được chấp nhận là thành viên chính thức. Điều ước mong này chắc ai cũng muốn, nhưng nhân duyên chưa tròn, nên số đạo hữu vẫn như cũ.

Cô Lan thông báo với mọi người xe đã đến chùa Linh Phước. Mỗi thành viên của Tùy Duyên 3 được một người của đạo tràng Tùy Duyên 1 dắt vào chùa. Như đã được dặn trước theo quy củ, mỗi người vừa lần đến cổng chùa tự cất dép vào túi của mình, rồi từng bước ngồi xuống đất ngay ngắn, im lặng, trang nghiêm. Hôm nay họ đến chùa sinh hoạt tụng niệm, trao đổi Phật pháp. Họ gồm 30 người, tất cả đều là khiếm thị.





Cô Diệu Hảo thay mặt đạo tràng Tùy Duyên 1, cất lời chào mừng các bạn Tùy Duyên 3 đã đến tham dự buổi niệm Phật và tặng quà hằng quý do Tùy Duyên 1 tổ chức. Mấy tuần nay, cô Diệu Hảo, trưởng đoàn đạo tràng Tùy Duyên 1 tất bật nhận quyên góp của các đạo hữu, rồi đi mua quà chuẩn bị cho ngày gặp gỡ đạo tràng khiếm thị Tùy Duyên 3. Cô vui mừng vì mối nhân duyên liên hữu giữa đạo tràng Tùy Duyên 1 và 3 cho đến hôm nay đã gần 5 năm, số tiền và quà ủng hộ ngày càng nhiều. Hôm nay, hiện kim và hiện vật cho mỗi đạo hữu khiếm thị là trên 500 ngàn đồng; mỗi người còn được 10kg gạo, nước tương, đường, muối, bột ngọt, thùng mì gói, dầu ăn, bột nêm, dầu nóng, thuốc v.v… Có lẽ món quà quan trọng hơn cả chính là 30 quyển kinh Nghi thức tụng niệm hằng ngày bằng chữ nổi cho người khiếm thị đã sẵn có.




Cô Diệu Hảo nhớ ngày đầu tiên đi thăm một người mù ở bến Bình Đông quận 8. Từ đó, cô dần dần cứ ba tháng một lần tổ chức tặng quà cho 30 người mù ở quận này. Nhân buổi phát quà, cô khuyên và chỉ cho họ niệm Phật. Cũng may, anh Thiện Minh, trưởng đoàn khiếm thị là Phật tử, ăn chay trường mười mấy năm, hết sức ủng hộ. Từ đó, hội khiếm thị cứ ba tháng một lần đến chùa trong quận để niệm Phật và nhận quà từ thiện. Sau đó, đạo tràng Tùy Duyên 1 chính thức nhận bảo trợ cho hội, các thành viên khiếm thị tự lập thành đạo tràng lấy tên Tùy Duyên 3 để đánh dấu bước đường tu học và liên kết bạn sen với đạo hữu thân thiết Tùy Duyên 1.

Các bạn Tùy Duyên 1 hết sức xúc động trước tấm lòng mộ đạo, tinh tấn của quý bạn sen Tùy Duyên 3. Càng quý kính họ hơn nữa khi biết được mặc dù ai nấy phải sống trong hoàn cảnh tăm tối, có vị bị mất chân hoặc tật tay v.v…, khó khăn, thiếu thốn trăm bề, nhưng họ rất thiết tha với việc tu Phật. Ai nấy thật ngạc nhiên khi biết Tùy Duyên 3 ngoài thời gian quy định mỗi tháng đến chùa sám hối hai lần vào mùng 1 và 15, họ cũng thường đi tụng đám tang cầu siêu cho người mất. Tùy Duyên 1 bảo nhau: “Chưa chắc người sáng mắt làm được như thế! Thật đáng nể phục!”. Có một số khách do Tùy Duyên 1 mời tham gia buổi tụng niệm và giao lưu với các bạn khiếm thị. Khách rơi nước mắt khi thấy Phật tử khiếm thị ngồi dưới đất, hàng ngũ chệch choạc, chắp tay cong quẹo, nhưng áo tràng tươm tất, tụng niệm thuộc làu, cất cao danh hiệu Phật rõ ràng vang vang, khiến bà con ở chợ Cô Giang ngạc nhiên, bỏ quầy hàng, chạy đến xem đông nghẹt. Đến lượt họ, họ vừa ngạc nhiên vừa xúc động, không ai bảo ai, nhanh chóng trở về quầy hàng của mình rồi quay lại với vô số quà tặng thêm cho Phật tử khiếm thị: nào là mì gói, hủ tiếu khô, muối, đường, bánh tráng v.v… Tất cả làm cho không khí chùa Linh Phước thêm nhộn nhịp.




Ấy vậy mà nơi chánh điện tiếng niệm Phật của Tùy Duyên 1 và 3 tràn ngập cả không gian nhỏ hẹp, lan ra khắp cả góc chợ, không ai để ý đến tình hình sôi động ở bên ngoài. Tinh thần quý giá giờ phút tu tập là thế, trân trọng thời gian sống thanh tịnh ít ỏi là thế! Tùy Duyên 1 thật ngạc nhiên khi nghe các bạn sen khiếm thị thuộc làu hết cả quyển Nghi thức tụng niệm hằng ngày. Hỏi ra mới biết họ nghe CD tụng kinh này trước, học thuộc rất nhanh, có lẽ do bản kinh bằng tiếng Việt dễ hiểu, cũng do họ yêu thích và xem trọng việc tụng niệm này. Theo yêu cầu của họ, hôm nay Tùy Duyên 1 đã chuẩn bị sẵn 30 quyển kinh này bằng chữ nổi. Anh Nguyên Thọ, Phó đoàn khiếm thị còn phát tâm mở lớp dạy chữ nổi cho những người chưa biết đọc để họ có thể đọc tụng kinh điển, sách báo.

Sau nghi thức tụng niệm, đạo tràng khiếm thị Tùy Duyên 3 yêu cầu có buổi trao đổi, thảo luận, giải đáp thắc mắc về nội dung của quyển Nghi thức tụng niệm hằng ngày. Một lần nữa, các bạn sen đặc biệt này làm cho những Phật tử sáng mắt thấy ngại ngùng, phải suy nghĩ lại. Những câu hỏi thắc mắc của họ thật sâu sắc, chứng tỏ họ có suy nghĩ, nghiên cứu và tu tập khá tốt. Buổi thảo luận tuy có giúp họ thỏa mãn những câu hỏi nêu ra, nhưng dường như kiến thức về Phật học chưa dừng lại đó, câu hỏi vẫn còn nhiều, chỉ tiếc vì thời gian có hạn, buổi trao đổi sinh động đành phải dừng lại! Họ vẫn mong có được những buổi pháp đàm giá trị như thế, giúp họ sáng tỏ đường đi đến bờ giải thoát. Đâu lợi ích chỉ riêng họ, những người khiếm thị, mà các Phật tử Tùy Duyên 1, bà con tiểu thương đứng ngoài nghe cũng nhận được lợi ích, tuy ít ỏi về kiến thức nhưng rất thực tế cho việc tụng niệm hằng ngày. Các bạn sen khiếm thị tạo cơ hội cho mọi người thêm “thiện căn, phước đức, nhân duyên” làm tư lương về Tịnh Độ là thế!




Cho nên, đối với các đạo hữu khiếm thị, những buổi gặp gỡ, tụng niệm, giao lưu học hỏi này hết sức quý báu cho việc tu tập của mình. Nội dung sinh hoạt này đối với họ là chính yếu, quan trọng hơn cả việc nhận quà biếu từ các đạo hữu Tùy Duyên 1. Thật vậy, mỗi bạn khiếm thị đều có cuộc sống khốn khó riêng. Anh Trưởng đoàn Thiện Minh (65 tuổi) bị cụt một chân, mù bẩm sinh, đi bán vé số nuôi con. Anh Phó đoàn Nguyên Thọ bị tật tay, mù bẩm sinh, bán vé số nuôi gia đình. Ông Dũng mù không gia đình ở với người em thuộc diện nghèo khó. Ông vừa bị đột quỵ, phải nhờ sự trợ giúp của bà con. Còn có hai vợ chồng mù, người chồng bị tai biến mới vừa khỏi, liền bảo vợ cùng đi niệm Phật với đạo tràng. Kỳ lạ nhất có lẽ là trường hợp của cô Nghĩa lần mò đi bán vé số, bị tai nạn giao thông, bể hộp sọ, sống trong tình trạng khốn khó nơi giường bệnh, mất hết trí nhớ, nhưng bà lại không quên chú Đại bi. Còn nữa những trường hợp thương tâm, nhưng họ không bao giờ kể lể hay mở lời yêu cầu về hiện vật hay hiện kim, chỉ trình bày nguyện vọng được hỗ trợ kinh sách chữ nổi, CD tụng kinh, đặc biệt là thêm những buổi pháp đàm để họ thỏa nguyện trong tinh thần thiết tha cầu pháp. Những trường hợp khó khăn đặc biệt như vừa kể trên là hết sức bức bách, mới khiến họ mở lời cầu cứu!

Có một vài yêu cầu trong dè dặt mà các bạn sen khiếm thị đặt ra như những nguyện vọng chính đáng nhờ sự giúp đỡ. Những yêu cầu này cũng là nỗi trăn trở của các đạo hữu Tùy Duyên 1, vì yêu cầu vượt tầm khả năng của họ. Trước hết là các liên hữu khiếm thị tha thiết mong được tăng thêm số lượng, do một số người mù khác mong mỏi được tham gia sinh hoạt tu tập. Chẳng hạn số 15 người mù ở quận 10 là những vị thỉnh thoảng nhận sự trợ giúp vật chất của Tùy Duyên 1, rất muốn tham gia cùng Tùy Duyên 3. Khoảng 60 người khiếm thị quận 7, 8, Gò Vấp cũng thể hiện nguyện vọng như trên. Còn những vị riêng lẻ khác có hoàn cảnh rất đáng thương. Đó là một người khiếm thị tên Trần Toàn cùng sáu người khác xin vào Tùy Duyên 3 để được tu tập, chứ không xin trợ cấp, mặc dù hoàn cảnh của anh hết sức khó khăn. Anh Toàn đang ở nhà thuê, bán vé số, vợ đã mất, hai con đang học trường Cao đẳng và lớp 11. Tình trạng khó khăn thêm khó khăn, không đủ tiền đóng học phí cho con, nhưng anh vẫn cố hết sức để con không nghỉ học giữa chừng. Khi nhận tin từ chối, anh Toàn đã tự mình gọi điện thoại đến cô Diệu Hảo (trưởng đạo tràng Tùy Duyên 1) trình bày nguyện vọng thiết tha được vào tu tập cùng nhóm khiếm thị Tùy Duyên 3, chứ không hề kể về hoàn cảnh khó khăn của mình. Còn nữa những hoàn cảnh đáng thương, đáng quý đang chờ đợi vào sinh hoạt với Tùy Duyên 3…

Cô Diệu Hảo và đạo tràng Tùy Duyên 1 hết sức đau lòng, day dứt khi phải từ chối những trường hợp như thế. Lý do duy nhất là khả năng kinh tế của họ hạn chế, chỉ có thể hỗ trợ, giúp đỡ cho số lượng 30 người của đạo tràng khiếm thị sẵn có mà thôi. Cô cũng đi tìm các nguồn kinh phí khác, kêu gọi tấm lòng nhân ái và tinh thần bố thí pháp của các mạnh thường quân, Phật tử, nhưng chưa mấy khả quan. Sự hỗ trợ này phải thực hiện lâu dài, nên nhiều người ngần ngại là vậy!

Sự bối rối của cô Diệu Hảo và Tùy Duyên 1 không dừng lại ở đó. Tùy Duyên 3 giới thiệu và mong muốn cô cùng Tùy Duyên 1 hỗ trợ trước mắt cho 100 người khiếm thị ở Đồng Tháp. Số là, khi biết được mô hình tu tập của các bạn Tùy Duyên 3, nhóm 100 người khiếm thị ở Đồng Tháp ngỏ ý xin CD tụng kinh Nghi thức tụng niệm hằng ngày và quyển kinh tụng bằng chữ nổi. Việc copy CD tụng kinh này đã hoàn tất, cô Diệu Hảo sẽ chuyển về Đồng Tháp cho họ, nhưng nỗi day dứt không hết, bởi họ cũng cần sự trợ giúp về hiện vật, hiện kim cho nhu cầu thiết yếu. Chưa bao giờ tinh thần của “tứ nhiếp pháp” để dẫn dắt mọi người, đặc biệt là người khiếm thị vào thế giới Phật pháp lại ý nghĩa như thế! 

Vừa rồi, tin vui về 45 CD và quyển kinh Nghi thức tụng niệm hằng ngày đã đến tay 45 người khiếm thị của Hội người mù thành phố Đà Lạt cũng không làm cô Diệu Hảo và đạo tràng bớt nỗi lo lắng. Ba năm trước, 30 bạn khiếm thị của Tùy Duyên 3 thường tập hợp ở một chùa quận 7 để nhận quà biếu. Sau khi thầy trụ trì mất, người kế vị không đồng ý cho họ tập trung ở chùa nữa. Sau đó, cô Diệu Hảo tìm được chùa Linh Phước, một ngôi chùa nhỏ ở ngay chợ Cô Giang, quận 1. Sư cô trụ trì rất hoan hỷ nhận lời cho họ đến chùa cứ ba tháng một lần tụng niệm và nhận quà biếu. Được vài năm, chùa lại nằm trong diện giải tỏa phải di dời. Sư cô quyết định về chùa của sư phụ ở miền Tây. Một lần nữa, Tùy Duyên 3 lại bơ vơ, không có nơi nương tựa để tụng niệm. Đi tìm trụ xứ cho người khiếm thị không phải dễ, vì nơi ấy phải đáp ứng một số điều kiện tối thiểu giúp họ thuận tiện đi lại gần nhất; có chánh điện đủ cho khoảng 50 người ngồi tụng niệm, sinh hoạt; người của chùa sẵn lòng, hoan hỷ tạo mọi điều kiện giúp đỡ v.v…




Dù ngày hội thường quý của Tùy Duyên 1 và 3 đã gần kề, niềm háo hức được cùng nhau gặp gỡ, tu tập, trao đổi và tặng quà biếu càng dâng cao, nhưng nỗi day dứt và lo lắng trước những khó khăn, chướng ngại trên vẫn còn canh cánh bên lòng những người con Phật đầy lòng từ bi và trắc ẩn. Họ chỉ biết cầu sự gia hộ của chư Phật, Bồ-tát, Long Thiên hộ pháp mà thôi…








30 thg 12, 2012

Kỷ niệm "10 năm một chặng đường" tại Hương Hải Thiền Viên


Kỷ niệm "10 năm một chặng đường" tại Hương Hải Thiền Viên (Núi Dinh, Tân Thành, BR-VT) ngày 30/12/2012

Hôm nay, đạo tràng Tùy Duyên đã tổ chức kỷ niệm ngày thành lập để báo cáo về chặng đường của mình suốt 10 năm qua. Từ 02 thành viên là những giáo viên ban đầu, đến nay đạo tràng đã trở thành tập hợp "tùy duyên" của hàng trăm Phật tử đến từ nhiều ngành nghề giai tầng khác nhau trong xã hội. Mục đích tôn chỉ của đạo tràng là đi đến các chùa vùng sâu vùng xa để tu tập và gieo duyên vào mỗi chù nhật hàng tuần, đem pháp âm niệm Phật đến với tất cả chúng sanh có nhân duyên, mong tăng trưởng nhân lành cho mình cho người... Hằng ngày vào các buổi tối, các Phật tử cũng cộng tu tại nhà Phật tử Trí Nhân, hành trì pháp môn niệm Phật, mong cầu vãng sanh Tây phương Cực lạc. Ngoải việc tu tập chánh hạnh, các Phật tử cũng thực hành tu tập trợ hạnh như hoạt động từ thiện, phóng sanh, tu bổ chùa chiền, trợ duyên hướng dẫn cho các đạo tràng còn khó khăn, tụng kinh siêu độ, lập pháp đàn Dược Sư, đảnh lễ ngũ bách danh Quán Thế Âm Bồ Tát, thực hành Tam Bộ Nhất Bái, ấn tống kinh sách, ghi âm kinh sách Phật Giáo... Được hình thành trên cơ sở bình đẳng, hòa hợp, nhờ sự gia hộ của chư Phật, bồ tát, chư thiên, long thần hộ pháp mà những hoạt động này chưa từng ngừng nghỉ từ năm 2002 đến nay.

Ngoài phần báo cáo cùng chương trình văn nghệ "Dâng Lục Cúng", buổi lễ được khởi đầu bằng phần hành lễ Tam Bộ Nhất Bái và kết thúc bằng nghi lễ phóng sanh và cúng dường Trai Tăng. Ngoài ra chương trình cũng không thiếu thời khóa niệm Phật thường lệ của đạo tràng.

Trong chương trình, các Phật tử cũng nhận được những lời sách tấn, pháp nhủ quý báu của TT. Thích Trí Định, xem như đó là sự khích lệ, là hành trang cho bước đường tu tập hành trì sắp tới của đạo tràng Tùy Duyên.

Xin cảm niệm công đức các thiện hữu tri thức, các bạn sen, các mạnh thường quân đã đóng góp công sức sáng lập và duy trì mọi hoạt động của đạo tràng. Xin cảm niệm công đức của quý tăng, ni, Phật tử các chùa Hương Hải Thiền Viên (Tân Thành, Bà Rịa - Vũng Tàu), Phú Quang (Nhơn Trạch, Đồng Nai), Viên Quang (Long Thành, Đồng Nai), Hồng Liên (Long Thành, Đồng Nai), Huệ Nhãn (Giồng Trôm, Bến Tre), Vạn Phước (Châu Thành, Tiền Giang), Long Tường (Châu Thành, Tiền Giang) v.v... đã tạo mọi điều kiện tốt nhất cho đạo tràng Tùy Duyên đến chùa niệm Phật, làm từ thiện.


Clip buổi lễ kỷ niệm:



Xem album ảnh tại G+



Hoạt động sắp tới:

- CN 06/01/2013: Niệm Phật tại chùa Phước Huệ (Mỹ Lương, Cái Bè, Tiền Giang). Khởi hành lúc 05:00 sáng
Xem hình ảnh chuyến đi lần trước:

- CN 13/01/2013: Niệm Phật, phóng sanh, phát 30 phần quà từ thiện, phát học bổng tại chùa Phước Sanh (Cái Tàu Hạ, Đồng Tháp). Khởi hành lúc 06:00 sáng

- T6 18/01/2013 & T7 19/01/2013: Niệm Phật, phát quà từ thiện tại tịnh thất A Di Đà (Châu Đốc, An Giang). Khởi hành lúc 12:00 trưa T6 18/01/2013

- CN 20/01/2013: Niệm Phật tại chùa Gia Phước (Bến Lức, Long An). Khởi hành lúc 06:00 sáng

- CN 27/01/2013: Niệm Phật tại chùa Giác Tân (Lái Thiêu, Bình Dương). Khởi hành lúc 06:00 sáng

- CN 03/02/2013: Niệm Phật tại chùa Linh Sơn Từ Vân (Hòa Thành, Tây Ninh). Khởi hành lúc 06:00 sáng

11 thg 6, 2012

A-di-đà Phật

Hoàng Tá Thích 

Lục tổ Huệ Năng một hôm thấy hai học tăng đang cãi nhau. Một người nói lá cờ (phướng) lay động vì gió. Người kia nói không phải gío mà vì lá cờ động. Ngài Huệ Năng nói: Gió không động, cũng không phải lá cờ động, chỉ vì Tâm các ông động mà thôi. 

Đúng là chỉ có tâm mình động mới tranh cãi những chuyện như thế. 

Một người bạn đã nói với tôi nhân lúc phải nghe những chuyện trà dư tửu hậu có phần không đúng sự thật trong những chuyến đi làm từ thiện: “Phiền não do mình mà ra. Nếu mình không nghe hoặc tâm đủ an tĩnh đến có thể bỏ ngoài tai những chuyện không đáng thì có bao giờ phải phiền não đâu”. 

Nghe đơn giản thật, nhưng vấp phải chuyện có liên quan đến bản thân mình thì không phải dễ dàng gì. 

Trong cuộc sống tục lụy bây giờ, tâm con người thật dễ bị động. Người làm thương mãi, không lúc nào là không bị “nhúc nhích” với vật giá thị trường, chứng khoán, cổ phiếu, tiền, vàng lên xuống bất thường. Chưa nói đến chuyện thua lỗ, hoăc bị lường gạt trong chuyện làm ăn. Như thế đã đành. Trong những câu chuyện giao du bè bạn hằng ngày, chỉ chuyện nói qua nói về không đâu, đôi khi vô tình “tam sao thất bổn” cũng dễ làm người ta động tâm, chưa nói đến những câu chuyện có tính cách xuyên tạc làm hại người khác để đem lợi về mình. Đôi khi Tâm còn động vì quá vọng tưởng. Có người làm một việc tốt kể cả đi làm từ thiện, giúp đỡ kẻ khác, tưởng không cầu lợi, nhưng lại cũng mong muốn có người biết và tán dương công đức. Không được như thế, cũng sẽ động tâm mà sinh lòng sân hận. 

Có được Tâm vững mạnh để không bị ảnh hưởng đến những chuyện tục lụy không phải là đơn giản. 

Trong giai thoại Thiền, có câu chuyện của Thiền sư Phật Ấn với danh sĩ Tô Đông Pha. Thiền sư Phật Ấn tu ở chùa Kim Sơn (Dương Châu, Trung Quốc) giao du rất thân tình với danh sĩ Tô Đông Pha. Một hôm Tô Đông Pha cảm thấy mình cũng đã đạt đến một mức thiền định cao, bèn làm một bài thơ về Thiền, trong đó có câu "Tám gió không lay động” ý nói tâm mình rất tĩnh, và cho thư đồng đem qua Thiền sư Phật Ấn xem. Ngài Phật Ấn xem xong, viết vào hai chữ “đánh rấm” và cho đưa về lại Tô Đông Pha. Danh sĩ nổi giận, đang đêm chèo thuyền đến chùa hỏi Ngài Phật Ấn: "Bài thơ tại hạ làm hay như thế sao Ngài lại bỡn cợt?” Ngài Phật Ấn cười: "Ông bảo là Tâm ông tám gió không lay động mà sao chỉ một cái đánh rấm cũng làm cho ông la hoảng lên thế?” 

Ngày xưa, Tăng Sâm là học trò của đức Khổng tử, là một chính nhân quân tử. Bà mẹ Tăng Sâm hoàn toàn tin tưởng vào tư cách con mình. Một hôm bà đang ngồi chẻ củi. Một người đi ngang qua la lớn: Tăng Sâm giết người. Bà mẹ nghe nhưng không thèm để ý đến. Một người thứ hai chạy ngang lại la lớn: Tăng Sâm giết người. Bà mẹ vẫn để ngòai tai, vì tin chắc con mình không bao giờ làm nên chuyện như thế. Nhưng khi người thứ ba đi ngang, nói lớn: Tăng Sâm giết người thì bà mẹ không thể nào bình thản được nữa và cuối cùng phải chạy đi tìm hiểu sự thật (kẻ giết người cũng có tên là Tăng Sâm). 

Đó là chuyện nghe ngoài đường mà còn hoài nghi, huống gì nghe chính những người thân mình. Có một người muốn chia rẽ mình với một người bạn khác, chỉ cần vu khống, nói là bạn nói xấu mình một điều gì đó. Nửa tin nửa ngờ. Nói nhiều lần, kết hợp nhiều chuyện thấy có lý thì cả tin ngay. Khẩu nghiệp vốn là nghiệp lớn nhất trong tam nghiệp: Ý nghiệp chỉ hại cho bản thân, hành nghiệp có thể làm hại một số người khác. Khẩu nghiệp là nghiệp nặng nề nhất, không những làm hại cho bản thân mà có thể hại vô số người khác chỉ vì một câu nói không nên nói của mình. Người bị động tâm sẽ trở thành vô minh, không còn sáng suốt để phân tích, phán đoán mọi việc. 

Hiểu rõ người khác, ngay cả người thân với mình để không bị động tâm không phải là một chuyện đơn giản. 

Đọc truyện Tam Quốc, thấy Từ Thứ là một hiền tài. Nhưng khi đọc thư của Tào Tháo giả mạo bà mẹ mà phải bỏ Lưu Bị để qua đầu Tào mới thấy vẫn còn là con người thấp trí. Ở với mẹ bao lâu mà không hiểu rõ về mẹ mình đến phải mắc mưu Tào Tháo. Cho dù người ta bảo Từ Thứ vì quá hiếu đạo mà phải mắc mưu, thì vẫn thấy không hiểu được cái tiết tháo của mẹ mình, cũng không thể là một người con hoàn toàn hiếu thảo. 

Khổng Minh đúng là người tài. Biết rõ tính cách Quan Công một cách tường tận, nên đã phân công cho Quan Công chặn đường Hoa Dung để Quan Công tha chết cho Tào Tháo, vì biết số Tháo chưa tận. Biết Ngụy Diên là người phản, nên đã tính kế giết Ngụy Diên ngay sau khi đã qua đời. 

Bạn bè thì dễ, tri kỷ khó tìm. Giá như ban bè có thể hiểu rõ mình như Khổng Minh hiểu Quan Công thì đâu có những chuyện mất lòng nhau lăng nhăng trong cõi giao du bè bạn. 

Đã không có được người hiểu mình thì phải cố gắng đừng để bị động tâm. 

Trong những giai thoại về Phật pháp, có chuyện một người đàn bà chửa hoang bị dân chúng lên án, không biết đổ cho ai, phải trút lên đầu một nhà sư trong ngôi chùa gần đấy. Nghe nói người đàn bà có mang với mình, nhà sư chỉ cười: “Thế à!”. Đến lúc đứa bé ra đời, người đàn bà đến chùa bảo nhà sư: “con ông đấy”. Nhà sư lại cười: “Thế à”. Sau một thời gian, đứa con được người cha thừa nhận, người đàn bà lại đến chùa xin lỗi nhà sư. Nhà sư lại cười: “Thế à”. Đúng là tâm nhà sư không bao giờ bị động, không có một chuyện đời nào đụng được đến Tâm của nhà sư nọ. 

Tuy là một phật tử, nhưng hồi trẻ, tôi vốn ít chùa chiền và phật sự. Đến chùa nghe không những các vị tăng ni, mà cả những phật tử gặp nhau ở chùa mở miệng là “A-di-đà Phật”. Nghe như A-di-đà Phật là Hello, Bonjour, là xin chào v.v... Dùng một danh hiệu của đức Phật để làm câu chào hỏi nhau thấy làm sao ấy. Hồi đó tôi rất dị ứng với cách chào hỏi nầy vô cùng. 

Cho đến khi gặp lại một người bạn cũ. Anh ấy là một cư sĩ. Vì muốn tìm hiểu kinh điển Phật giáo nên đã học chữ Hán, sau đó là chữ Phạn, tiếng Pali, mục đích cũng chỉ để thấu đáo những lời Phật dạy hơn mà thôi, mặc dù bây giờ anh đã trở thành một giáo sư chữ Hán, chữ Phạn tại một Viện Phật học. Thỉnh thoảng tôi vẫn đến thăm và trò chuyện về những đề tài Phật giáo. Cũng nhờ anh bạn mà tôi có thêm nhiều hiểu biết về kinh điển và Thiền học. 

Nhân một hôm đề cập đến những suy nghĩ của tôi về bốn chữ A-di-đà Phật nói trên, anh kể cho tôi nghe một câu chuyện: Khoảng những năm 80, anh có dịp ra thăm một vị đại hòa thượng ở Hà Nội. Hòa thượng hỏi anh có việc gì không, anh trả lời chỉ là đi công tác, dành chút ít thì giờ ra thăm “ôn” mà thôi. Hòa thượng cười hiền từ: “A-di-đà Phật, quý hóa, quý hóa. Có thì giờ để ghé thăm chùa là tốt lắm, về nhà nhớ thường niệm Phật nghe con, A-di-đà Phật.” 

Bốn chữ A-di-đà Phật nghe rất bình thường, nhưng đó chính là cái nội lực vô cùng thâm hậu của những bậc tu hành đắc đạo. Như một thành trì che chắn thân tâm. Những gì là Hỷ nộ ái ố, tham sân si không thể nào có kẻ hở để lọt vào trong thân tâm các vị đó được. Có người khen mình, cũng A-di-đà Phật. Có người chửi mình, lại cũng chỉ A-di-đà Phật mà thôi. 

Tìm được một người bạn hiểu rõ mình như Khổng Minh biết rõ tính cách của Quan công thì quá khó. Nhưng có thể lập cho mình một thành trì che chắn thân tâm để Tâm không thường bị động thì có thể làm được. 

Trịnh Công Sơn lúc sinh thời có hai chữ “Thôi kệ” rất nổi tiếng mà bạn bè ai cũng biết. Có người cho biết người ta nói sai về anh, anh cũng “Thôi kệ”. Có người vì ganh tỵ, tìm cách hại anh, anh cũng “Thôi kệ”. Hai chữ “Thôi kệ” của Trịnh Công Sơn cũng không khác chi hai chữ “Thế à” của nhà sư bị vu oan kể trên, và cũng không khác chi bốn chữ A-di-đà Phật của các vị cao tăng. 

Nhà sư nói trên hay các vị cao tăng là những người đã xa lánh được phần nào những thị phi của cuộc đời, xem ra “Thế à”, hay “A-di-đà Phật” còn dễ. Đến như Trịnh Công Sơn chỉ là một người thường, lại là một người nổi tiếng, sống giữa những ganh ghét tục lụy mà “Thôi kệ” được, quả không phải là dễ dàng. Nhưng nếu chuyên tâm tu tập, tôi nghĩ, chúng ta vẫn có thể làm được. 

(Theo Tạp Chí Văn Hóa Phật Giáo số 150)